Hạ cánh khẩn cấp có câu chuyện, lối dựng phim đầy kịch tính cùng dàn diễn viên chiếm được cảm tình của khán giả.

Phim tạo dựng không khí căng thẳng suốt gần 2 tiếng rưỡi, có những đoạn xúc động rơi nước mắt, nhưng vẫn thiếu một chút gì đó để thực sự bùng nổ như Train To Busan (Chuyến tàu sinh tử).

Giữa nghịch cảnh, không phải tất cả đều đồng lòng

Nếu Train To Busan có người cha do Gong Yoo đóng thì Hạ cánh khẩn cấp có người cha do Lee Byung Hun đóng.

Họ dắt con lên tàu (Train To Busan) hoặc lên máy bay (Hạ cánh khẩn cấp) mà không hề biết sẽ phải đối mặt với một thảm họa kinh hoàng, đe dọa tính mạng của họ lẫn tất cả hành khách đi cùng.

Điểm chung của các phim này là đều chọn những bối cảnh thiết thân với tất cả mọi người: tàu, máy bay là phương tiện quen thuộc, dễ gợi liên tưởng và sẽ khiến phim ám ảnh hơn.

Trong Hạ cánh khẩn cấp, máy bay khởi hành từ Seoul đi Honolulu (Hawaii). Trong các hành khách, có một gã trẻ tuổi (Im Si Wan đóng), ăn mặc lịch lãm nhưng gương mặt phờ phạc. Chỉ có ánh mắt là tinh quái. Hắn mang theo một loại virus chết người để gieo rắc trên máy bay và tuyên bố muốn tất cả bỏ mạng.

Là hành khách trên chuyến bay, người cha Jae Hyuk và cũng là một cựu phi công (Lee Buyng Hun đóng) sớm nhận ra sự khả nghi của tên khủng bố và anh đóng vai trò quan trọng trong việc khống chế hắn.

READ  Early Breast Cancer Core-Needle Biopsy WSI Dataset

Bên dưới mặt đất, đội trưởng cảnh sát In Ho (Song Kang Ho) và bà bộ trưởng (Jeon Do Yeon) làm tất cả để cứu những người vô tội.

Đây là chuyến bay quốc tế, từ Hàn Quốc đi Mỹ, nên mọi thứ trở nên phức tạp hơn khi các quốc gia khác đều từ chối cho máy bay hạ cánh vì sợ khủng bố. Dịch bệnh ngày càng lây lan khủng khiếp, bắt đầu có những người chết, lại bị từ chối cho hạ cánh, các hành khách trên chuyến bay càng lúc càng rơi vào tuyệt vọng.

Bộ phim phản ánh đúng một thực tế: giữa nghịch cảnh, không phải tất cả đều đồng lòng. Nghịch cảnh tạo nên sự hỗn loạn bậc nhất. Sẽ có nhiều người với nhiều mục đích đối lập nhau. Người muốn bảo vệ hành khách – nạn nhân của kẻ khủng bố, người lại muốn giữ an toàn cho cư dân trên mặt đất.

Chiếc máy bay như một xã hội thu nhỏ, ngay trong nội bộ chuyến bay cũng có sự chia rẽ. Và như một nhân vật trong phim nói, hãy thông cảm cho những con người ấy bởi lúc đó họ sợ hãi và hèn nhát nhất. Thế nhưng luôn có những người sẵn sàng hy sinh bởi nghịch cảnh là phép thử của lòng người.

Nỗi ám ảnh COVID-19

Lấy chủ đề khủng bố sinh học, kẻ điên gieo rắc virus chết người – rõ ràng Hạ cánh khẩn cấp là một bộ phim như lấy cảm hứng từ COVID-19, bất chấp thực tế là phim được lên kế hoạch sản xuất trước thời điểm bùng dịch năm 2019. Bộ phim như thể đại dịch kéo dài 3 năm được gói gọn trong gần 2 tiếng rưỡi trên màn ảnh.

READ  Phổ điểm thi THPT Quốc gia 2022 là bao nhiêu?

Từ khía cạnh tiêu cực, phim như khắc họa sự hỗn loạn và sợ hãi của dân thường, sự bối rối và quá tải của lực lượng chức năng, sự bất lực và buồn rầu của ngành y tế, thế tiến thoái lưỡng nan và đôi khi tắc trách của nhà cầm quyền, nỗi ám ảnh khủng bố hàng không…

Nhưng từ phía tích cực, phim cũng có những khoảnh khắc ấm áp của tình cha con, tình cảm vợ chồng, của gia đình và của những người lương thiện đùm bọc nhau.

Và thực tế phim được lên kế hoạch trước COVID-19 càng nói lên rằng nỗi ám ảnh về một đại dịch chưa bao giờ nguôi ngoai trong tiềm thức nhân loại. Chúng ta luôn sợ rằng cơn ác mộng sẽ trở thành hiện thực, nhưng thảm họa khiến chúng ta lo lắng sẽ diễn ra ngay trước mắt.

Về cốt truyện, phim gần giống với Train To Busan, giống cả về hệ thống nhân vật. Nhưng vì sao Hạ cánh khẩn cấp sẽ không khiến khán giả run rẩy và xúc động đến mức như Train To Busan từng làm được? Có lẽ vì môtip của phim không còn quá mới, dẫn đến cảm xúc không còn tươi mới.

Nếu Train To Busan tạo ra những mất mát thật lớn, xứng đáng với một thảm họa lớn, khiến khán giả không thể ngừng khóc và day dứt khi rời rạp, thì Hạ cánh khẩn cấp không làm được điều đó.

READ  Taxi Driver 2 (Series Review) » Dramabeans Korean drama recaps